Gee Café (nickname khác là Kyo Gee):
- Tên thật: Nguyễn Thế Duyệt
- CMTND số: 174580608
- Năm sinh: Giáp Tuất
- Quê quán: Nga Thắng, Nga Sơn, Thanh Hóa, Việt Nam
- Giới tính: Nam
- Sở thích: đánh game, nghe nhạc, chơi đàn.....
- Bản tính: Thật thà, thích chém gió; hết mực chăm ngoan nghe lời ông bà cha mẹ, thỉnh thoảng cãi người lớn; lô đề cờ bạc không màng danh lợi vật chất,
- Bản chất: Thông minh, sáng tạo trong công việc và học tập, nhiều lần được đánh dấu trong sổ ghi đầu bài; có khiếu hài hước giúp các bạn học tập "rôm rả" sau những giờ ra chơi căng thẳng, khá nhiều tài lẻ nên hiện tại vẫn chưa phát triển chính thức tài năng hay tài chẵn nào....
- Tiểu sử: Tương truyền rằng đời vua sư tử đệ nhất (tức Lion King) năm 1994, có một bà mẹ (tức mẹ của Gee) mang thai đã hơn chín tháng trời ròng rã mà vẫn chưa thấy đẻ. Một ngày nọ khi đang làm đồng thì bà bỗng nhiên đau bụng dữ dội, chồng bà (tức bố của Gee) liền đưa bà đến bệnh viện gần đó, và cuối cùng thì ông bà cũng được nhìn thấy đứa con đầu đời của mình chào thế giới (tức là Gee), đó là một bé trai kháu khỉnh bụ bẫm, với khuôn mặt tròn trĩnh, hai mắt tròn to đen nhánh, mái tóc tơ mềm mượt, hàm răng hạt bắp trắng tinh.... nói chung là....nhìn rất đáng yêu. Nhưng lạ kì thay thằng bé đẻ ra không nói không rằng chỉ lúc nào đói thì khóc tướng lên, hoặc thỉnh thoảng nhoẻn miệng cười, mà cười thì rất là duyên, và trong suốt một năm sau đó nó vẫn giữ thói quen ai hỏi gì cũng không nói mà chỉ mắt nhìn chăm chú theo giõi..... đó là chuyện của một năm đầu đời.
Những năm tháng tiếp theo, thằng bé tỏ ra ít khóc hẳn đi nhưng lại rất chi là lắm mồm, hay hỏi, cười to... hình như nó dồn nén lại suốt một năm chín tháng trước đó để tu luyện giờ mới bắt đầu phát huy. Cùng với đó thì rất ngoan ngoãn chăm chỉ, nó biết giúp bố mẹ vẽ lên tường trang trí và đổ nước ra giường rửa chiếu đệm, rồi sau nữa nó còn biết chạy loanh quanh hỏi thăm hàng xóm suốt ngày..... đó là chuyện của vài năm tiếp theo.
Trông mong từng ngày, cuối cùng cậu cả cũng đến tuổi đi học, lúc này mới thấy hết được sự thông minh của cậu. Mỗi năm học mẫu giáo cậu đếm ra cũng được đến hai tháng nhưng vẫn được đi thi bé khỏe bé ngoan và giáo viên (tức bác gái của Gee) khen học giỏi, cho lên lớp đều đặn. Khi cậu đi học lớp lớn, tài năng mỗi lúc một nở rộ, học ít hiểu nhiều, ngoan ngoãn ít khi đánh bạn cùng lớp, đi học cách nhật, cô giáo còn hay cho cậu đi trực nhật và dọn nhà vệ sinh. Chuyện gì cậu cũng biết, chuyện trên trời dưới bể, chuyện làng trên xóm dưới, TW địa phương..... chuyện đám cưới đám ma, bài bạc nghiện hút, đánh đấm đâu đâu cậu hóng hết, nhờ vậy mà trong lớp cậu rất hứng thú trong những giờ ra chơi căng thẳng khô khan và những hôm thảo luận nhóm nhàm chán. Tầm hiểu biết của cậu được chúng bạn và người dân gần xa hết sức kính nể, đi đâu mọi người cũng biết.
Một hôm dân trong làng bắt được một con vật lạ mà không biết nên gọi đó là con gì nên kéo nhau đến hỏi cậu xem cái giống mà nhìn giống hệt loài gà nhưng nhỏ hơn gà và chỉ biết "chiếp chiếp" mà không biết gáy với cả cục tác kia nên gọi là gì. Suy nghĩ một lát cậu đã nghĩ ngay cái tên "gà con" hết sức thuyết phục để đặt cho con vật kia khiến dân làng thêm phần thán phục cậu. Từ đó trở đi mọi người đã nuôi nhiều gà con hơn cho thành gà lớn và có nhiều thịt gà để ăn hơn....
Lại nói về chuyện học hành của cậu: vốn là một người sáng tạo và luôn luôn tìm kiếm những ý tưởng mới nên cậu rất chủ động trong việc tiếp thu kiến thức của thầy cô giáo bằng một phương thức hoàn toàn mới: bài cũ môn sau thì cậu làm vào giờ của môn trước còn bài mới môn trước thì cậu mượn vở bạn về nhà chép lại. Cứ như thế mười hai năm học thấm thoắt trôi qua, cậu cũng như bao bạn bè cùng trang lứa khác náo nức chuẩn bị sẵn sàng cho kì thi quan trọng nhất của quãng đời học sinh - kì thi đại học. Cậu ước mơ trở thành một kĩ sư xuất sắc nên đã đăng kí thi vào một trường công nghệ hàng đầu cả nước. Và cái ngày kì diệu ấy đã đến, cậu ĐỖ ĐẠI HỌC.
Cha mẹ vui mừng, nở mày nở mặt với làng xóm láng giềng, anh em cô bác ai ai cũng chúc mừng ủng hộ tinh thần cho cậu vững tin. Và cậu thầm cảm ơn tất cả mọi người, vì mọi điều mà họ đã dành cho Gee,........ à mà quên, dành cho cậu
Thằng nhóc bé nhỏ ít nói ngày nào giờ đã thành một tân sinh viên, một anh chàng Gee tự tin hay nói, con đường trước mắt đang mở rộng đón chào.
